Images

QUYỀN LO LẮNG CHO TƯƠNG LAI


Bọn trẻ bây giờ sướng thật đó: được ba mẹ lo lắng hết mọi thứ. Từ đi học, ăn uống và lo trường, chọn lớp. Ba mẹ lo đến nỗi, mấy nhóc chả có việc gì phải lo nữa.

Mình mới sang chỗ chị gái. Chơi với chị và cháu được một chút thì chị lại vội vàng chở con cháu lớn đi học thêm. Nhìn cách của mẹ con chị mà vừa mừng vừa lo và ngậm ngùi .


Mỗi ngày, chị đưa 02 nhóc đi học sáng, trưa - chiều - rồi đi học thêm


Mấy nhóc chỉ ăn, học rồi chơi. Mẹ nó giục tắm còn mang thêm cái điện thoại. Mẹ nó kêu đi học, thì mãi 03 lần, vào định chửi, nó mới tắt tivi. Mỗi ngày, chị chạy đi chạy lại rất nhiều vì con. Sáng, đưa hai con đi học. Trưa lại chạy đi đón và đưa nó về nhà ăn uống và ngủ. Chiều lại chở đi học hay học thêm. Đến 04h hay hơn 04h lại đi đón con em rồi con chị. Sau đó, về cho nó ăn, lại chở đi học thêm. Về tiệm hay ngồi tạm đâu đó, ăn tạm chỗ nào đó rồi đến 8h30 chở nó về. Câu chuyện của chị lúc nào cũng là con cái học, nó thì không được hay lo lắng cả 09 năm học, chẳng may không vào được trường như ý. Không biết mấy nhóc có lo như mẹ nó không, hay chỉ mình mẹ nó lo thôi?.

Nói thì nói vậy, chứ mình biết, nhóc nhà chị cũng chăm học, thuộc vào những đứa học được được của lớp. 2 năm gần đây, nó chịu khó học cũng yên tâm, Nhưng, thấy chả ăn nhằm gì so với thời của mình.Thời xưa, mẹ nó mà được học, được chăm như nó, chắc giờ đã khác rồi.

Hiện tại, điểm của các nhóc cứ 8, 9, 10 điểm. Mỗi lần được 8 điểm, nó không lo mà về mẹ nó xuýt xoa như người mất tiền ấy. Thời trước, hiếm khi mình học văn được điểm 08. Nhưng các điểm 06, 07 đó là điểm thực chất, Mấy điểm của các nhóc bây giờ, toàn 09, 10. Thời xưa, thầy cô nói, điểm 10 là điểm của chúa. Nên 09 điểm là giỏi rồi.

Bây giờ, trừ mấy môn ngoại ngữ và xem phim, lướt web, mình công nhận thua mấy nhóc. Nhưng nó về độ học thật, chắc phải hỏi các cô của mất nhóc xem thế nào? Mà chắc gì, các cô của mấy nhóc dám nói thật, hay có thể cũng không biết đâu là chất lượng thật.

Mình nhớ năm 2000 bằng khoảng thời gian này, cũng bước vào thời gian ôn luyện vượt cấp. Thời đó, mình luôn bị đau bụng vì lo lắng mà phát bệnh đau dạ dày, rối loạn tiêu hóa.. Có hôm đau bụng không ăn được, toát hết cả mồ hôi nhưng vẫn cầm vở để học bài. Bởi không học, chỉ có nước ở nhà làm ruộng. Mà làm ruộng thì khổ như thế nào rồi. Học là sự phấn đấu. Vì không ai lo cho, ba mẹ thương nhưng không thể lo hết. Cái đó tự hiểu, tự ý thức.

Bây giờ, mấy nhóc được chăm đến nổi chả thèm lo cái gì. Mấy nhóc có cảm giác, nó không học thì ba mẹ nó lo, chứ không phải nó. Chúng nó hoc bài, học thêm vì mục đích, mong cầu của ba mẹ chứ không phải là vì mình.

Vì lo cho con cái mà chị ngày càng gầy hơn

Hy vọng là thời của mình qua rồi, cổ hủ rồi. Thời nay, phải lo cho con cái như thế là đúng. Một sự đắng lòng cho ý thức hệ. Nhưng dầu sao, cung đành bấm bụng im lặng. Vì mình chưa có con, chắc chưa hiểu. Và, còn đến lượt con cái mình sau nữa. Có thể tốt hơn không hay cũng như vậy hay tệ hơn.

Không biết buồn hay vui nữa. Quyền lo lắng cho tương lai đã chuyển đổi. Mà ai lo, người đó thiệt thân và chịu vất vả.


Trịnh Đinh Tý
(Một chút suy tư)