Images

SUY TƯ


Hắn ra ngoài đường dạo hóng mát. Khi xưa hắn cũng hay ra ngoài bờ đê hóng mát vào buổi tối. Gió đầu hè từ cánh đồng thổi vào mát rượi.

Năm 2003, hắn thi đại học vào Quy Nhơn thiếu nửa điểm. Số điểm đạt đó hắn thừa sức đậu ở Đà Nẵng mà không dám gửi. Đến khi mẹ hắn vô tình tìm được giấy đó giấu kín trong rương mà khóc. Bà khóc vì thấy hắn có ý thức nhà nghèo, không dám đi học. Hay mẹ khóc vì sợ hắn đã an phận thì đời hắn khuyết tật, rồi tương lai sẽ ra sao ở chốn quê nghèo khổ? Hắn thầm nhìn bà khóc mà cũng bấm bụng khóc theo.

Rồi hơn một năm trôi qua, hắn quen với đồng ruộng, con bò. Hắn cùng bố và chị gái làm ruộng và phụ anh chị lo mẹ đang ốm. Hắn cũng theo chị chở hàng đi chợ bán kiếm đồng lời. Các anh chị trong Nam làm lo thêm nữa, nhà cũng vơi khổ đi.

Rồi ra tết, chị gái đi lấy chồng. Hắn và bố lo làm hơn mẫu ruộng. Ra tết đi cấy, sóng đánh mênh mông làm hắn hoang mang cho số phận. Ý thức sợ cái nghèo, thoát quê khổ lại trổi dậy mảnh liệt hơn. Cơ hội duy nhất lúc đó chỉ gắng cày sách vở để đậu đại học.

Cả ngày làm, rồi tranh thủ học. Đầu tối, hắn tranh thủ đi dạo xíu cho nguội cái đầu rồi về học tiếp đến 2-3h sáng. Học khi người cảm giác rùng mình run run giữa đêm hè. Lúc đó, hắn mới biết cơ thể đã quá mệt, cần nghỉ ngơi.

Có hôm hắn lên giường ngủ. Có hôm hắn ngủ luôn ở cái ghế dài.

Mẹ hắn đến khi đài nói tỉnh dậy, đi vệ sinh mới thấy đèn học còn sáng. Mẹ hắn vào, thấy ngủ ở ghế thì bực mình. Nhưng rồi mẹ hắn không dám kêu và chửi. Vì bà thấy trên bàn, hắn hy sinh cả cuốn vở trắng chỉ để ghi dòng chữ tự nhủ:

=>  "Còn hơn 3 tháng nữa thi đại học. Trước khi thi còn làm mùa 1 tháng.  
=>> Đậu đại học, thoát cảnh quê này thì 60 năm cuộc đời còn lại mới thoát khổ được.
=>  2 tháng :::: 60 ngày. Một ngày phấn đấu cho 1 năm sướng."

Đến nay đã là năm thứ 11 hắn ghi dòng chữ đó. Mẹ hắn đã mất từ khi hắn học năm thứ 2 đại học.

Nhưng thời gian cho hắn biết học đại học chỉ giúp hắn thoát ly khỏi quê nghèo chứ không giúp hắn sung sướng. Chỉ có kinh doanh và nỗ lực phát triển hơn nữa mới cho hắn cuộc sống như mong ước.

Tết năm 2012, hắn bước ra ngoài tập tành khởi nghiệp. Đó được xem như cuộc cách mạng thứ 2, cũng quyết liệt không kém nỗ lực để đậu đại học năm 2005.

4 năm học Đại học kinh doanh, học khởi nghiệp và xây dựng định hướng tương lai, có thể nói là hắn đã biết cơ bản và tốt nghiệp. Chắc chỉ đạt loại trung bình thôi, nhưng hắn mãn nguyện.

04 năm học đại học kinh doanh, hắn không nợ như trước mà trả hết nợ sau 1 năm. Hắn không phải để bố lo lắng, anh chị hỗ trợ như trước mà cùng với anh chị gửi tiền biếu bố hàng tháng, và hỗ trợ lại anh chị chút ít.

Tết 2016 này là tròn 4 năm. Hắn ra trường với hành trang là cuốn sách đang trăn trở hoàn thiện. Hắn có mấy người em chung sức và chút uy tín, thương hiệu ở lĩnh vực viết PR.

Hắn không phải lo đi xin việc mà là lo đi phục vụ. Hắn không phải thấy không xin được việc, không lo được bản thân là có lỗi như xưa nữa. Giờ đối với hắn, không phát triển sự nghiệp, không đem sự hiểu biết của mình tạo giá trị cho người khác, không lo tốt cho bản thân, anh chị, các em của mình là có tội. Hắn không tạo dựng và phát triển tương lai là nỗi nhục lớn.


Đêm nay, lại bầu không khí đêm và làn gió mát như thời hắn đi dạo trên triền đê quê nhà. Hắn cũng đang đau đầu suy tư về cuộc sống, bản thân, gia đình, tương lai. Bây giờ làm thời điểm chín mùi để bước ra chưa? Thật là cần suy nghĩ.

Xưa, hắn đã nỗ lực bước qua điều không tưởng. Giờ, phải cần cuộc cách mạng lần thứ 03.