Images

MIỀN TÂY KÝ SỰ: ĐÔI ĐIỀU VIỆC HỌC



Đầu năm nay, tôi có dịp đi Miền Tây. Và thấy điều kiện, đất nước, con người nơi đây có nhiều điều thú vị. tôi viết dần các bài này để trải nghiệm nhé.  Và bài này, tôi chia sẻ những cảm nhận về việc học khi thấy các Bảng hiệu khuyến khích việc học dọc đường.


Học để nâng tầm cuộc sống


Học để làm giàu

 Đi từ Sài Gòn xuống Thành phố Châu Đốc theo đường lọ chính, tôi phát hiện nhiều điều thú vị. Nhưng khi về, quyết đi du lịch bụi, tôi đã phát hiện được nhiều điều mới mẻ. Trong đó, chú ý nhất là việc học.

Vừa về khỏi Châu Đốc, đoàn chúng tôi chia thành hai nhánh. Tôi và anh Chung - chủ xưởng Inox Thành Chung quyết định qua bến đò Vịnh Tre vượt sông Hậu (bản đồ lúc đó vẫn ghi là sông Bassac) sang đất Phú Bình cũng của tỉnh An Giang. 

Trên còn đường đồng dọc kênh Phú Bình, chúng tôi ngỡ ngàng với các cánh đồng bát ngát. Nhưng càng ngỡ ngàng hơn với bảng hiệu dựng dọc đường. Nếu như bình thường, các nơi sẽ ghi chống tội phạm ma túy hay chú ý an toàn giao thông. Nhưng không, giữa đồng quê mênh mông ấy, cái quan tâm của họ rất quan trọng là việc học với dòng chữ: HỌC ĐỂ LÀM GIÀU. 

Bất ngờ quá. Nếu không hiểu bối cảnh, nhiều người sẽ hiểu là vùng này có chương trình đào tạo HỌC LÀM GIÀU như ở thành phố Hồ Chí Minh. Nhưng, hiểu ra, thật là vui và cũng thật buồn cho vùng đất này. Các biển hiệu đó để khuyển khích con em mình gắng học: hoc để làm giàu.

Học để biết - biển hiệu chụp trên Tỉnh Lộ 829

Vượt qua phà Chợ Vàm mênh mang sông nước qua đất Đồng Tháp hướng về Chàm Chim, tôi cũng thấy nhiều bảng khuyến học. Rồi đoạn đường đồng Cao Lãnh về Sài Gòn trên Tỉnh Lộ 844 và Tỉnh Lộ 829 cũng có nhiều biển tương tự. Như HỌC ĐỂ LẬP NGHIỆP,  HỌC ĐỂ XÂY DỰNG CUỘC SỐNG. Chao ôi. Cả một vùng đất khuyến học. Thấy mà rưng rưng. 

Suy ngẫm về việc khuyến học 


Từ lâu, tôi đã nghe việc Đồng bằng Sông Cửu Long có truyền thống ít chú ý đến việc học. Chị của cô bạn cùng lớp cấp 03 với tôi, học cấp 03 xong là xin nhập khẩu vào Cà Mau đi học Đại học Sư phạm. Học xong, họ cử cô giáo về dạy ở vùng sâu sông nước. Họ cấp cho cô giáo cái ghe (thuyền) và gian nhà làm lớp học. Công việc của cô giáo là hàng ngày chèo thuyết đến nhà thuyết phục rồi "bắt" học trò đi học.

Trường học chụp minh họa
Những ngày đầu, người dân còn chống đối, không cho con đi học. Hay khi, cô giáo nói nhiều quá nên cho đi thì học trò lại bất phục. Mấy nhóc cứ quay ghe vòng tròn giữa sông khiến cô giáo chóng mắt. Có ngày, họ thấy cô giáo chèo ghe mà bị say sóng, xỉu trên thuyền, phải đưa lên chòi cấp cứu. Nhưng ngày sau, cũng thân hình tiều tụy đó, cô lại chèo thuyền đi đón học trò. Cảm nhận được sự tận tình của cô giáo nên người dân và học trò khu đó mới ngoan ngoãn đi học.Được vài năm đèn sách thì cô giáo chèo ghe bị đuối nước chết. Không biết, có nhà giáo nào tiếp tục gieo con chữ cho vùng đó nữa không? 

Điều này, chả san cho mấy người Miền Bắc và Miền Trung:chỉ lấy cái học làm hàng đầu để thoát khổ. Miền Bắc điều kiện tốt, nhưng quá đông dân nên phải cạnh tranh, bon chen nhiều. Còn miền Trung thì đất đai cằn cỗi, thời tiết khắc nghiệt, bảo hạn xen lẫn .. nên ở quê không có thể phát triển. Các thanh niên lớn lên chỉ gắng học, tìm mọi cách đi học để hy vọng thoát quê, thoát khổ.

Tôi nhớ, lứa tuổi chúng tôi thời xưa, đứa nào đứa nấy gắng học ngày, học đêm. Có đứa học đến ngất xỉu mà vẫn chăm. Đơn giản vì quá khổ mà học. Điều này, đối lập với người đồng bằng Miền Tây, vì có điều kiện quá mà ít học.

Và có cầu ắt có cung, chỗ nào thiếu thì có chỗ khác bù đắp. Rất nhiều người Miền Bắc - Miền Trung đi học, sau đó xin vào làm việc ở Miền Tây. Thứ nhất, vừa giải quyết được công việc. Và vì các nơi đã đẩy đủ, chỉ có khu Đồng bằng sông Cửu Long còn sức chứa được vậy.
Trường học chụp minh họa 

Và chị gái bạn tôi, cô giáo mà tôi đề cập ở đoạn trên đã có ý thức ngay từ năm 2001. Chị học xong là xin chuyển khẩu hẳn vào trong Cà Mau. Vì học và thi nơi khác chắc gì đã đậu. Nếu đậu thì chắc gì đã xin được việc. Còn vào Đồng bằng vậy thì  chắc chắn sẽ có điều kiện học, chắc chắn có việc. Chỉ buồn là số chị truyền chữ cho học trò chưa được nhiều.



Tôi hy vọng rằng, các bảng hiệu khuyến học dọc đường này, sẽ khuyến khích người dân ý thức hơn việc học của mình. Đồng bằng Sông Cửu Long còn nhiều nguồn lực để phát triển lắm. Khi phát triển được sẽ không thua kém gì ở những vùng khác.



Trịnh Đình Tý