Images

KHÔNG NÊN ĐÙA QUÁ MỨC

Người quen sống cùng với nhau, hay vui đùa với nhau làm cho quan hệ gần gũi hơn, tạo bầu không khí sôi nổi hơn và tăng cường mối đoàn kết hơn. Song mọi việc đều có giới hạn, chừng mực, vui đùa cũng phải đúng lúc đúng độ, không được làm trái lễ nghĩa. Nếu vui đùa quá mức sẽ gây thất lễ nghĩa và hiệu quả sẽ ngược lại.


Không nên đùa quá mức.

Vậy thế nào là “đúng mức” ?



Đơn giản đó là cần phải xác định tùy theo đối tượng, tùy nơi và tùy theo nội dung mà vui đùa.


Trước tiên, nếu hiểu rằng tính cách con người không giống nhau. Có người sôi nổi hào hứng, có người trầm lặng ít nói, có người rộng rãi độ lượng, có người thì lại cẩn thận đa nghi, nên, đối với những người có cá tính khác nhau nên vui đùa ở những mức độ khác nhau. Trước một sự việc, có thể đùa với người này mà không đùa với người khác, có thể đùa được với nam giới mà không thể đùa với nữ giới, có thể đùa với cụ già mà không  thể đùa với người trẻ.


Nếu không chú ý đặc điểm và sức chịu đựng của từng người thì sẽ làm tổn thương đến lòng tự trọng của đối phương, ảnh hưởng đến tình cảm giữa con người với con người, mà đáng ra là một cuộc gặp gỡ vui vẻ, thì kết quả ngược lại trở nên tẻ nhạt, ly tán.
Thứ nữa, vui đùa phải tùy lúc.


Tục ngữ có câu: “ Người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái.”


Người gặp bất hạnh và phiền não trong cuộc sống,tinh thần trầm lắng, lúc này họ cần được an ủi và giúp đỡ, nhưng, nếu bạn vô tình chọc ghẹo gây cười sẽ gây hiểu nhầm nghiêm trọng.


Cho dù là cùng một con người nhưng ở trong thời gian khác nhau cũng có thể họ có hứng thú không giống nhau.


Ví dụ, công tác không thuận lợi, bị lãnh đạo phê bình, gia đình nảy sinh mâu thuẫn,… tinh thần đều có thể bị suy sụp. Lúc này tuyệt đối không thích hợp cho việc đùa cợt.

Tiếp theo là vui đùa cũng phải tùy từng trường hợp. Khi người khác đang tập  trung ý chí học tập và công tác, nói chung không nên đùa, để tránh phân tán sức chú ý của họ, làm ảnh hưởng đến việc học tập và công tác. 


Trong một số trường hợp và không khí tương đối nghiêm túc, khẩn trương, thậm chí là bi ai, ví dụ như tham gia hội nghị trang trọng hoặc những hoạt động lớn, kể cả lúc bình thường khi tham gia các hội nghị cũng đều không được vui cười ầm ĩ, để tránh làm cho không khí hội nghị trở nên nhạt nhẽo.


Ở nơi công cộng và trước đám đông, cũng phải cố gắng không được chọc ghẹo gây cười, để dẫn đến hiểu lầm không cần thiết.


Cuối cùng cũng là một điểm hết sức quan trọng vui đùa nhất định cần chú ý nội dung phải lành mạnh.


Ví dụ, lấy chuyện khuyết tật của người khác ra đùa cợt là cố ý khơi dậy “vết thương lòng” ở họ, lấy đau khổ của người khác ra làm niềm vui của mình là điều tối kỵ.


Đàm luận một cách say sưa về tình yêu riêng tư giữa nam và nữ, truyền bá nguyên si những tình tiết tầm thường, buồn chán, thậm chí thấp hèn, đây chính là đang tìm kiếm kích thích cảm quan.


Bắt bóng bắt gió, hư hư thật thật, lấy chuyện ở đầu đường góc phố làm chuyện cười lúc rỗi rãi, đó là những thú vui thấp hèn, vô trách nhiệm.


Tất cả các kiểu đùa này không nên đề xướng bởi nội dung thiếu lành mạnh.


Nội dung chuyện vui đùa phải trong sáng, dí dỏm hài hước, tình tiết cao thượng, như vậy, mới có tính tư tưởng, tính tri thức và tính thú vị, trên cơ sở đó mới giúp mọi người tích lũy được tri thức, được giáo dục, được rèn luyện và thu lượm được hiệu quả tốt đẹp tích cực.